Reviews

Một bộ phim đẹp...

Gửi bởi risris lúc 21:26 18-11-2009

 

Đây là một phim không vui, là phim buồn, buồn từ màu sắc, đến cốt truyện, âm thanh, lời thoại.
Là phim hoạt hình nhưng cũng thích hợp với người lớn bởi vì thực sự cho trẻ con xem thì chúng nó sẽ ngủ gật.
Từ đầu đến cuối là màu sắc ảm đạm, ủ ê, cũ kĩ, chậm chậm, đều đều, nhân vật thì cứ như được nặn từ những cục đất sét vậy, nhưng vì mình là người kiên nhẫn, nên mình đã xem hết phim.
Mary là một cô bé con 8 tuổi sống ở thành phố Melbourne nước Úc còn Max là một người đàn ông 44 tuổi sống ở New York. Ngoài bị béo phì thì Max còn có những biểu hiện của điên, tự kỷ và thiểu năng.
Vì tính tắt mắt của mẹ mà Mary tình cờ có được địa chỉ của Max và cô bắt đầu viết thư làm quen. Hai người bỗng chốc trở thành bạn thân. Họ trò chuyện đủ thứ, từ việc Mary không có bạn thân, hay bị bắt nạt, mẹ của Mary đã vẽ lên mặt cô bé một cái miệng cười bởi vì cô bé ít cười. Còn Max thì đang cố gắng không được để cân nặng vượt quá cái tủ lạnh và không được ăn thứ gì to hơn đầu.
Họ trò chuyện qua thư với nhau và đó thực sự là những câu chuyện thú vị, cái này các bạn xem phim sẽ rõ, mình kể mất hay :P
Mình thực sự thích những chi tiết nho nhỏ của phim, khi Max an ủi Mary rằng cái bớt trên trán cô bé được làm bằng socola để cô không còn bị bạn bè trêu chọc, khi Max giải thích với Mary rằng những đứa trẻ ở Mỹ đáng tiếc là không sinh ra từ nước ngọt, mà trẻ con được sinh ra từ trứng của giáo sĩ Do Thái, nếu không phải người Do Thái thì sẽ đươc sinh ra từ một bà sơ người Công giáo, còn nếu là người vô thần thì sẽ được sinh ra từ trứng của một mụ già dơ dáy :))
Chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt, giản dị và có phần ngây ngô, nhưng là lần đầu tiên họ có thể chia sẻ cho một người khác, họ có người lắng nghe và quan tâm, chia sẻ, nên họ là những người bạn thân thiết, và thân duy nhất của nhau.
Một bộ phim thích hợp để xem khi buồn, xem xong cũng chẳng thể làm nỗi buồn biến đi mất, mà nó cứ dài rộng, bàng bạc... Nhưng mà rõ ràng là kệ thôi, ai biết được ngày mai ra sao :)
Khi tôi còn là một cô bé
Tôi đã hỏi mẹ tôi, mai sau con ra sao?
Liệu con có xinh đẹp, liệu con có giàu sang?
và mẹ đã bảo tôi rằng...
Que sera, sera
Bất kỳ điều gì phải đến, sẽ đến
Tương lai là điều chúng ta không thể thấy trước...
"Mary and Max" - Một bộ phim với những triết lý và câu thoại đẹp như trong những tấm thiệp Hallmark...
Nhắc lại nhé, đây là một phim buồn, và đều đều chậm chạp, nhưng thú vị và giọng của Bethany Whitmore lồng tiếng cho Mary khi còn bé rất dễ thương :)




5
Review hay

Bình luận

user avatar